Hành trình tới làng H’Lũ, Gia Lai Bắt nguồn từ một bài báo Dân Trí , chúng tôi đi tìm đường đến nhà em Nguyễn Thị Thanh Diện. Một cô bé 5 tuổi với tuổi thơ dữ dội và can trường của mình. Mẹ bỏ đi vào Nam khi bé 1 tuổi,... more
“The Power Within” – tiêu đề album mới nhất của DragonForce sẽ chính thức ra mắt ngày 16/4/2012 tại Anh và ngày 17/4/2012 tại Bắc Mỹ. Ban nhạc Power Metal lừng danh với kĩ thuật và tốc độ cực kì đáng nể sẽ một lần nữa làm thỏa mãn các fan sau một thời gian khá dài ngưng trệ vì sự thay đổi thành viên của band. Album sẽ có sự xuất hiện của Marc Hudson – vocal mới gia nhập đội hình DragonForce vào năm ngoái thay cho ZP Theart.
Đêm, Từng giọt guitar vang lên mềm mại, nhẹ nhàng, chậm rãi, u uất gặm nhấm từng góc tâm hồn, tửng mảng suy nghĩ trong trí óc, Giọng vocal trầm đục cất lên như những tiếng gọi từ sâu thẳm đáy lòng Bài hát rải đều, rải đều, ko trầm quá, ko bổng quá nó cứ man mác, man mác, 1 sự đau đớn âm ỉ, âm ỉ, ngày qua ngày, ko thể nói hết được....
Nghe nhạc của Uaral luôn làm cho con người tôi như vậy, hay đúng hơn là những lúc tôi như vậy, tôi nghe nhạc của Uaral. Thứ âm nhạc ko quá quái quỷ như Death Metal, ko "bẩn thỉu" như Black Metal, ko điên dại như Alice Cooper, cũng ko như Pink Floyd- có thể điều khiển suy nghĩ của người nghe theo nhạc của họ.
Đó là 1 thứ âm thanh trau chuốt đến từng nốt nhạc, tỉ mỉ, thật tỉ mỉ, ko có bất cứ 1 lỗi nào, ko có bất cứ sự sơ hở nào, tất cả đều liền mạch đến mức ta ko còn biết là vừa có 1 bài kết thúc và đã chuyển sang bài tiếp nếu chỉ mới nghe.
Đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa 2 tay guitar người Chilê, là sự kết hợp giữa những cơn mưa rả rích với tiếng gào từ đáy lòng, là những tiếng khóc rời rạc, ai oán, là những lời thì thầm văng vẳng, thổn thức bỗng vang lên trên nền guitar... ko khỏi khiến ta lại miên man với những thứ gì đó xa xăm. Là những âm thanh thiên nhiên u tối, tiếng còi tàu xa xa, tiếng sói hoang đâu đây....
Nghe nhạc của Uaral ko cần bật loa quá to, chỉ cần ta đủ nghe, đủ để át lại những thứ âm thanh hỗn độn của cuộc sống, hòa mình vào từng ca khúc, từng nỗi đau...
1 người bạn bảo tôi rằng, nghe Uaral thì chọn lúc 1 mình với cơn mưa mà nghe, sẽ thấy thấm hơn nhiều. Tôi thì chưa bao h thử như vậy, bởi lúc mưa tôi chỉ muốn nghe November Rain, nhưng nghe Uaral mà có thêm mấy điếu thuốc thì cũng thật tuyệt.
Thứ âm nhạc của họ hướng đến nội tâm của mỗi con người, nơi cất giấu những suy tư , suy nghĩ thầm kín nhất của mỗi con người.
Thứ âm nhạc có thể giết chết 1 ai đó đang bên bờ vực của cái chết, hoặc đang trong sự buồn bã bất chợt lắng nghe những tiếng than vô vọng.
Mỗi khi nghe Uaral tôi thường nghe từ album đầu đến album cuối, bởi thực sự ko biết sẽ ra sao nếu tự dưng nhẩy cóc sang bài khác. Nhiều người thích Laments, nhưng tôi thích nhất Sounds of Paint - đó cũng là lý do tôi lấy tên cho bài viết này Uaral - Những âm thanh từ sâu thẳm nỗi buồn
Lang thang vào các trang âm nhạc quốc tế thì kiếm được nhạc của Uaral,nghe rất phê.Uaral là một folk doom metal band từ Chile.Ban nhạc được thành lập từ năm 1996 bởi hai thành viên cũng chính là trụ cột của nhóm:Aciago(all intruments) và Caudal(vocals) .Họ đã có 4 demos và 2 full-length albums:Sounds of Pain” and 2007’s “Lamentos A Poema Muerto.
Uaral chơi một thứ nhạc thiên về nội tâm và nỗi đau tinh thần lẫn thể xác.Luôn là một cảm giác man mác buồn,khi đau thì lại càng thêm âm ỉ.Giống như một vết cắt bị chà xát mạnh bới những bản Doom metal.Chỉ những khi thực sự buồn mình mới nghe Uaral, vì rất dễ rơi vào u uất khi tinh thần đang ổn định mà nghe thứ nhạc ấy.
Không quá trầm,không quá bổng,những âm thưa rải đều,chậm rãi.Tiếng guitar sâu hoắm cứa vào đêm những nỗi đau,giọng vocal khàn đục vang vang như làm tối thêm nỗi buồn u uẩn.khi nghe Uaral thì bật volume đừng quá to,để cảm được bằng tim hơn là bằng thính giác.Thứ âm nhạc không quá quái quỷ như Death Metal, không "bẩn thỉu" như Black Metal, không điên dại như Alice Cooper, cũng không như Pink Floyd- có thể điều khiển suy nghĩ của người nghe theo nhạc của họ.Doom metal của Uaral chỉ thực sự ngấm vào da thịt bằng nội tâm,không quằn quại,không vồn vã,nhưng đớn đau.Đó là 1 thứ âm thanh trau chuốt đến từng nốt nhạc, tỉ mỉ, thật tỉ mỉ, ko có bất cứ 1 lỗi nào, ko có bất cứ sự sơ hở nào, tất cả đều liền mạch đến mức ta ko còn biết là vừa có 1 bài kết thúc và đã chuyển sang bài tiếp nếu chỉ mới nghe.
Đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa 2 tay guitar người Chilê, là sự kết hợp giữa những cơn mưa rả rích với tiếng gào từ đáy lòng, là những tiếng khóc rời rạc, ai oán, là những lời thì thầm văng vẳng, thổn thức bỗng vang lên trên nền guitar... ko khỏi khiến ta lại miên man với những thứ gì đó xa xăm. Là những âm thanh thiên nhiên u tối, tiếng còi tàu xa xa, tiếng sói hoang đâu đây.... Một điếu thuốc cho những bản doom metal và một tối bên khung cửa,sẽ dễ lắng hơn.
Nhưng với những ai đang rơi vào tuyệt vọng cùng cực mà nghe phải những nốt nhạc sầu não này thì rất dễ đi đến cái chết,một khi tâm trạng đang bế tắc,lại gặp phải những âm điệu cũng bế tắc này ,thì rất khó lường.Cái này cũng gần giống với bản Gloomy Sunday í.
Nếu như Lamentos trầm mặc và âu sầu thì ta lại bắt gặp đôi nét sáng sủa hơn trong bản El campesino,rất dễ nghe và có vẻ thoáng đãng hơn những bản doom còn lại.